Xác định niềm say mê,sự nghiệp của mình

 1. Xác định niềm say mê,sự nghiệp của mình

Phải trung thực với chính mình về điều này. Hãy thực sự suy nghĩ về cái bạn quan tâm. Bạn thích công việc gì, cái gì luôn thu hút trí tương tượng, bất đầu óc bạn suy nghĩ Việc bạn muốn làm – không phải việc bạn tin răng cha mẹ, hay thầy cô, hay xã hội, hay bôn ông anh trai cùa bạn nghT bạn nên làm.

Tốt nghiệp năm 1977, tất cả những gì tôi muốn là điều phối một chương trình truyền hình. Mọi người đêu bảo tôi là gàn. Bạn bò cùa cha mẹ nói, tôi phải làm chủ bản thân, nên đi học luật cho đến chừng nào có thê nhận ra thực sự mình muốn làm gì. Nhưng người khác dê nghị, nên theo phong trào tìm việc ở phố Wall. Tất cà bạn gái của tôi dều muốn lên thành phố lớn, thuê chung một căn hộ và ” bật lên”. Có người thì bảo, thỏi đừng phù nhận, đừng đi ngược lại truvền thống gia định nừa hay hoạt động chính trị đi. Tất cả những lời khuycn đó đêu có lí nhưng đỏ không phái mục đích cùa tôi.

Tôi muốn làm một công việc có tác dộng den cuộc sống cùa mọi người nhưng không thông qua cả luật pháp, kinh doanh, chính trị lẫn phục vụ cộng dỏng. Tôi muôn kê những câu chuyện của thời dại trên phương tiện truyền thông của thời đại – truyền hình. Trình bày cho thế giới nhìrng tư tương đưa lên nhìrng chuyện có thực băng lời nói và hình ảnh.

Vậy thì, tại sao tôi lại thiết tha làm phóng viên truyền hình dển thế? Tôi dà say mê nó từ hồi năm 1972, khi còn học trung học. Năm dó, cha tôi dược Đàng Dân chủ giới thiệu ra ứng cử phó Tông Thông. Tôi di giúp ông trong chiên dịch tranh cử và may măn có cơ hội du hành bằng máy bay đi vận dộng tranh cừ.( Lưu ý: Nêu các bạn có sở thích hoặc cơ hội làm việc trong một chiên dịch tranh cử thì hãy chộp ngay lấy. Đâm báo các bạn sỗ học dược nhiều diều về con người và chính trị gia nước ta gằn như nhiều hon bất kỳ noi nào khác mà các chuyên di mang lại cho các bạn).

Nhân viên c ủa cha tôi giìr chặt tôi bên “họ” ở đằng sau máy bay – “con của ứng cừ viên hả, rõ là một con nhài”. Té ra dó là chuyện hay nhất mà tôi từng tham dự. Chác chắn các bạn cùng biết, dằng sau máy bay là chồ thú vui, vì “họ” là cánh báo chí, những anh chàng (và một vài cô nàng) lém linh, làm việc tích cực chu đáo cùa các hàng truyền thông quốc gia lớn, các báo đài và TV. Đa số họ theo dõi đời sông chính trị suốt nhiều năm nay. IIọ quan sát cuộc diều hành cùa các ứng cừ viên bằng con mắt dầy kinh nghiệm ( một số có thề nói là ghen tức), llọ không ngừng nhận xét bình luận với những lời lẽ châm biếm, và những tin tức vô tận cùa họ – thậm chí cả biếm họa nữa – đà khoác lên cuộc vận động tranh cừ tồng thống một bình diễn hoàn toàn mới đối với tôi. Thật đấy.

Tôi dã sống và hít thở dời sống chính trị suốt cá dời – bàn cãi và tranh luận chính trị thường xuyên như ăn món khoai tây nghiền mồi tối từ khi là một dứa trẻ. về nhieu phương diện, chính trị và tạo nên lịch sử là những công việc họ hàng với nhau. Nhưng trong chiến dịch tranh cử năm đó, tôi đà được nếm mùi trực tiếp những chuyện khiên tôi sửng sốt: Tôi đà thây phóng viên dê lại dâu tay cùa họ trên lịch sừ tnrớc khi nó trở thành lịch sử. Họ ghi lại những điều vừa diễn ra ngay trước mắt tôi và dưa nó vào bối cành. Những gì mà công chúng nhìn thấy không phái là những sự kiện “nguyên chất” mà tôi dà trài qua trong chiên dịch tranh cừ. Nó đã được các phỏng viên sàng lọc, giải thích và định hình trước.

Và khi chúng tôi di khắp dắt nước, cái nhóm tuyệt vời dằy màu sấc gồm các nhà giãi nghĩa và dịnh hình thông minh và vui nhộn này không ngừng thay dôi. Các phóng viên và các nhóm truyên thông dịa phương nhày bỏ lên máy bay một thời gian rồi lại lằn lượt bo đi – những người đó mang theo môi quan tâm của từng vùng, như nông nghiệp ở Wichita hoặc công đoàn ở Dettrot, họ chi tham dự cuộc dạo chơi ngắn băng máy bay. Tôi còn kết thân và quan sát dược một số tay tô thực sự của nghề báơ chính trị. Họ di theơ đoàn vận dộng tranh cử theơ từng giai đoạn, tôi hăm hở chờ những mẩu tin cùa họ trên các tờ New York Time, Whasington Post hoặc CBS Evening News rồi cất chúng ra.

Nhưng sự khác biệt giừa các phóng viên dịa phương và phóng viên quốc gia không phải là những diêu duy nhât mà tôi nhận thấy. Các phóng viên bình thường đưa tin những gì họ nghe thấy – sàng lọc và lựa chợn các chi tiết cho phóng sự cùa họ từ nhìrng gì có thật, nhưng sau đó chỉ trình bày và mô tà chúng, còn thì dê người dọc người nghe tự rút ra kêt luận riêng. Trái lại các nhà bình luận có tên tuôi sẽ diễn giãi và phân tích, dưa ra nhận xét cá nhân về sự kiện dang diễn ra tại chiến dịch 72.

Dù b ang cách nào đi chăng nữa tôi cùng thấy người quyết định đưa phần nào bài diễn vãn, nếu có lên mặt báo hoặc phát đi là các phóng viên chứ không phái cha tôi hay các nhân viên báo chí cùa ông. Băng cách tranh cãi một vấn dề nào dó hoặc dặt ra các vấn dề tranh cãi cùa ứng cừ viên, hoặc tập trung vào một cuộc chay dua, các phóng viên nắm trong tay thê lực to lớn. Ricng với tôi thi hình như truyền hình là nồi nhất. Nó có tính tức thì, có khả

năng nắm bắt và truyền di sự nhộn nhịp (hoặc buồn tè) cùa chiến dịch – và tính chân thật (hoặc bất chấp đạo lý) cùa các ứng cừ viên.

Và chính ơ đằng sau máy bay này trong khi ngồi nhai đậu phộng, một ý nghĩ đà loé trong óc tôi, răng truyền hình nhất định sõ là đời sông chính trị cùa tương lai. Truyền hình nhất định sẽ là cách tiếp cận tôt nhất với mọi người, làm họ cảm dộng, kích dộng họ, chọc cho họ tức giận và chi cho họ thấy phương pháp mà các chính trị gia sử dụng khi tiếp xúc cừ tri trên dường pho. Tôi biết điều đó theo bản năng và tôi muốn nó.

Nhớ lại dó là cuộc hầu cừ năm 1972, ngay trước vụ xi căng dan Watergate bị bóc trân. Trước khi Boh Wood – ward và Carl Bernstein (mặc kệ Robert Red ford và Dustin Hoffman di )say sưa với thế hệ mới có lý tương cùa các nhà báơ muốn đấu tranh bóc trân những kè xấu xa trước ánh sáng sự thật. Vào năm 1972 ngành truyền thông không phải là sự lựa chọn nghề nghiệp sáng sùa nhất là dôi với một thiếu nừ.

Thế là tôi ngồi phía sau máy bay, ăn rất nhiều dậu phộng (tôi sẽ nói thêm về chuyện này sau) và nghĩ “Đúng rồi, đây lậ công việc dành cho minh”. Tôi cùng thế, sẽ đi khấp cả nước thậm chí cả thế giới, gặp gờ mọi người, cùa mọi tâng lớp xã hội ở khắp nơi. Sè nghe nhìrng câu chuyện của họ, rồi dựng lên làm nhân chứng, chia sè nó với nhừng người còn lại trên cá nước. Tôi sẽ là một bộ phận cùa cái dám người sôi nôi và nhừng tay nhà nghê có ý thức tranh đua cao này. Công việc chắc sẽ không baơ giờ nhàm chán. Tiếng cười là một phân quan trọng cùa nó. Mà chẳng phải tôi luôn nói tôi không muốn làm việc hàn giấy đó sao? Nhìrng anh chàng trên máy hay này thậm chí còn không có hàn viết

Ngày qua ngày tôi dặt cho các hạn dồng hành cùa tôi mọi câu hỏi có thể nghT ra. Các anh học trường nào? Các anh học ngành gì? Làm cách nào các anh có được kinh nghiệm như ngày nay? Các anh xử lý chuyện cạnh tranh như thế nào? Giới hạn công việc phải làm xong mồi ngày có làm kiệt sức các anh không? Mồi ngày các anh dọc hao nhiêu tờ báo? Năm à? Các anh lấy tin sôt dẻo hăng cách nào? Làm sao các anh có thê tán chuyện vô tư với các phóng viên khác trong khi mục dich cùa anh lại là đánh bật họ hàng đêm? Các anh gặp con cái khi nào? Tôi “hấp thụ” mọi câu trà lời và ước mơ cùa riêng tôi thành hình rõ nét hơn. Khi chiến dịch 72 kết thúc tôi đà biết tôi muốn làm gi với cuộc dời mình – nhưng không nói cho ai biết cà.

Tôi không nói cho ai biết vì tôi nghĩ họ sẽ coi chuyện dó là ngớ ngân, và tôi thì không muốn tranh cãi dê cô thuyết phục họ là không phải như vậy. Tôi biết không phải vậy, thế là đù. Ngoài ra là một phần công việc đó ít liên quan đến gia dinh tôi, nhưng người về nhiều mặt coi báo chí như dối thù qua một dài phân cách lớn- luôn tọc mạch cuộc sống của chúng tôi, ghi chép lại mọi động tĩnh cùa chúng tôi. Cũng giống như nhiều thanh niên khác thích giìr bí mật về ước mơ của họ, tôi nghĩ gia đình tôi hắn sè thất vọng không thể tương dược cho lựa chọn cùa tôi.

Nhưng hãy nhớ rằng chỉ vì bạn nghĩ mình phải dáp ứng lòng mong dợi cùa người khác không có nghĩa là bạn phải làm như vậy. Và dây là điều sẽ khiên bạn sửng sốt: Thực sự bạn có thể nhầm. Tôi đà nhằm. Khi rốt cuộc tôi cùng phải nói cho bô mẹ biết việc tôi muốn làm, ông bà không hề ngăn cản tôi dừng làm. Cha mẹ chưa một lân bảo tôi không thể, hoặc không nên, hoặc không có khả nâng thành công trong ngành truyền thông. Ông bà chi gật đầu nói rat tiếc không thể giúp tôi trong nghề dó dược, và chúc tôi may mắn. Có thể ông bà nghĩ tôi ngớ ngẩn hoặc gàn dơ nhưng không bao giờ cho tôi biết. Ong bà để tôi lớn lên, và mọi thái độ hoài nghi của ông bà đều biến thành lòng tự hào. Rôt cuộc là thê.

 

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Địa chỉ siêu thị showroom nội thất gia khánh diện tích 5000m2 lớn nhất Hà Nội