Sách “Hoài Nam Tử chương Địa hình” đòi Hán gỉai thích về Địa lí như thế nào?

1. Sách “Hoài Nam Tử chương Địa hình” đòi Hán gỉai thích về Địa lí như thế nào?

Sách “Hoài Nam Tử’ là sự tổng kết tường tận và hệ thống về tư tưỏng Đạo gia thời kỳ tiền Tây Hán. Cuôii sách này nghiên cứu sự thích ứng tư tưỏng thống trị tức tư tưỏng Hoàng Lão (Hoàng Đế và Lão Tử) là tư liệu cực kì quí giá và phong phú. Trong đó chương “Địa hình” ghi chép bô” cục sơn thuỷ, các sản vật ỏ các địa phương, là một tác phẩm địa lí đầy sắc thái thần bí.

Sách “Hoài Nam Tử chương Địa hình” là chương ghi chép địa lí thiên văn, địa lí nhân văn, địa lí sinh thái. Mỏ đầu sách chỉ ra: ghi chép về đại hình, giữa lục hợp, trong tứ cực rõ như mặt trăng mặt trời, lấy tròi sao làm kinh, lấy Thái tuế làm trọng yếu. Trong khoảng trời đất, cửu châu bát quái, Đất có cửụ sơn, Sơn cố cửu tắc, Sông hồ có cửu số, Gió có bát đẳng, Nước có lục phẩm. Phàm đã là địa hình: Đông – Tây là kinh; Nam – Bắc là vĩ. Núi là tích đức, sông là tích tội, cao là sinh, thấp là tử”. Nói theo cách nói hiện đại tức là bao quát toàn bộ đất đai, khảo sát hình thế núi sông, thổ nhưõng, địa chất để rồi khai thác lợi dụng đất đai giải quyết vấn đề ăn, mặc, ỏ, đi lại của cuộc sống.

Cũng trong sách này có viết về vấn đề Địa lí như sau: “Trong khoảng tròi đất,, cửu châu, bát cực” và “ngoài cửu châu còn có bát hoàng”; “ngoài bát hoàng còn có bát hoằng”; “ngoài bát hoằng còn có bát cực”. (Châu, cực, hoàng, hoằng là các đơn vị địa lí cổ không có số đo cụ thể). Chú thích của Cao Dụ là: “Hoàng là xa xôi nơi đất biên cương ỏ 8 phương, Hoằng là lốn rộng”. Thế nào là cửu châu: Đông Nam, Thần châu là đất Nông; chính Bắc, Duyên châu là đất Tính; chính Nam, Thứ châu là đất Ốc; Tây Nam, Giới châu là đất Diêm; chính Giữa, Kí châu là đất Trung; Tây Bắc, Bạc châu là đất ẩn; chính Đông, Dương châu là I đất Thân. Vạch ra một cách tỷ mỉ chi tiết các khu vực mặt đất khác nhau. Trong chương này còn để cập đến ảnh hưởng của môi trường Địa lí đôì với con người: “Đất đai đều có sự phân loại, cho nên ồ nơi sơn khí

đẻ nhiều con trai, ở nơi thuỷ khí đẻ nhiều con gái, nơi chướng khí thì mò ám, nơi phong khí thì hay điếc; Đông phương là nơi sông suối đổ về, Mặt trời, Mặt trăng mọc ra nên con người có tướng Đoài: đầu nhỏ, miệng rộng, mũi cao; cao to mà không thọ. Nam phương là nơi tích tụ dương khí, khí nắng, khí thấp đọng lại , mau lớn mà yểu mạng”. Đó là tư liệu ghi chép toàn diện về quan hệ giữa đất đai và hình thể tính cách của con người.

Các nhà phong thủy cổ đại cho rằng núi Côn Lôn là nại phát nguồn của son mạch)»

2. Vương Sung thời Đông Hán và Khổng Dĩnh Đạt thói Đường nhìn nhạn về Địa lí như thế nào?

Trong thời cổ đại Trung Quốc, Đìa lí là chĩkhái niệm phong thuỷ ngày nay. Các nhà địa lí hoặc địa sử là các viên quan có chức năng xem phong thuỷ trong thời cổ đại.

Vương Sung trong sách “Luận Hành” có viết giải thích về Địa, lí là: “Trời có mặt trảng mặt trời, các vì sao gọi là văn, đất có núi sông, gò, đổng gọi là lí.”

Khổng Dĩnh Đạt thòi Đường viết: “Đất có núi, sông, gò, đông4 đều có riêng đạo lí nên gọi là Địa lí”. Nói theo cách hiện đại thì mỗi khu vực khác nhau sinh ra đỉa hình, địa thê khác nhau, đều có thứ tự, căn cứ. Những cách tổng kết và dự đoán về địa hình, địa thê đó được gọi là Địa lí. Từ đây chúng ta dễ dàng nhận thấy Địa lí mà người xưa nói và khái niệm Địa lý mà chúng ta hiểu ngày nay có sự khác biệt rất lớn.

 

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Địa chỉ siêu thị showroom nội thất gia khánh diện tích 5000m2 lớn nhất Hà Nội