QUẢNG TRƯỜNG ITALIA, New Orleans, 1976 – 1979, VÀ CÁC KIẾN TRÚC 

1. QUẢNG TRƯỜNG ITALIA, New Orleans, 1976 – 1979, VÀ CÁC KIẾN TRÚC

Kiến trúc sư Charles Moore

Quảng trường được tạo nên từ những vòng tròn đồng tâm như một tấm bia, trên đó là một bể phun nước có hình đất nước Italia, có các suối nước tượng trưng cho sông Po, sông Tiber, sông Arno là các con sông quen thuộc đối với mọi người dân Italia, tất cả những hình tượng trên đều gợi nên những loại “mã” có tính tượng triftig cao và cụ thể. Bên cạnh đó là hàng loạt các chi tiết kiến trúc trích dẫn từ lịch sử như các thức cột cổ điển, những trán tường (fronton), diềm mái của kiến trúc đền thờ La Mã,… nhưng lại được tạo nên lừ các loại vật liệu của thời dại ngày nay như: đá hoa cương, thép không gỉ, đèn néon,… ở giữa những cây cột còn có mặt nạ của những con người thời Trung cổ nhằm đem lại hiệu quả về “tính liên tục của lịch sử” như tác giả của nó chủ định. Do quá lạm dụng chủ nghĩa lịch sử và trang trí mà công trình có đôi chỗ rơi vào biểu hiện cực đoan.

Có thể bạn quan tâm:

  • Ghế sofa đa năng hà nội

  • Những mẫu bàn ghế gỗ đẹp nhất hien nay

  • Ghế đôn sofa h

  • Kệ tivi gỗ sồi hiện đại

  • TÒA NHÀ AT& T, NEW YORK, 1979 – 1984,Kiến trúc sư Philip Johnson

    Là một tòa nhà cao tầng nhưng sử dụng thủ pháp bố cục cổ điển khá chặt chẽ trong cả tổng thể lẫn xử lý chi tiết. Theo chiều đứng ngôi nhà ta thây được chủ ý phân vị thành ba thành phần một cách rõ ràng: khối đế, thân nhà và khôi mái. Trong đó khối mái sử dụng hình ảnh của một trán tường hình tam giác của kiên truc Cố điển Hy Lạp – La Mã, ờ giữa lại khoét một hình tròn khuyết gợi nhớ đến hình thức trang trí của kiểu tủ Chippendale hay lưng tựa của một chiếc ghế cổ xưa. Mặt đứng này gợi cho người ta liên tưởng về hình ảnh của một chiếc đông hồ treo tường kiểu cổ,… Khôi “đế” của tòa nhà là nhừng mảng tường dày, chắc ốp gạch trần ấm áp, mộc mạc, một vài lỗ cửa hình chữ nhật hoặc tròn làm tăng độ tường phản với một cuốn cung nguyên khổng lồ cao suốt mấy tầng nhà gợi lại hình ảnh của một khải hoàn môn La Mã. Nói chung, những hình ảnh quen thuộc của lịch sử đã được tác giả khéo léo “cài đặt” vào trong công trình nhằm làm cho công chứng có thể “đọc” được các “mà” đa trở nên thân thuộc đối với họ và quá trình giao tiếp vì thế cũng được gia tăng.

    TÒA NHÀ PORLAND, Portland, 1981 – 1983,

    Kiến trúc sư Micheál Graves

    Là một ví dụ điển hình của kiến trúc Hậu Hiện đại, trên đó trích dẫn khá nhiều motif của ba phong cách kiến trúc trước thế kỷ XIX là: phong cách kiến trúc Ai Cập, phong cách kiến trúc cổ điển Châu Âu và phong cách kiến trúc Art-Décor. Đây là một chủ định của ông nhằm bảo đảm lính liên tục của lịch sử, tạo ra nhiều tình huông và khả năng giao tiếp giừa kiến trúc với quần chúng. Công trình thực sự là sự hòa trộn của nhiều chi tiết, màu sắc và vật liệu xây dựng. Mặc dù vậy, bằng sư uyên bác của mình tác giả vẫn làm chủ được bút pháp, bảo đảm được tính thông nhất của cái toàn thể, trone đó những hình kỷ hà và hệ thống cửa sổ hình vuông là những yếu tố chủ đạo xét trên phương diện tạo hình.

    MOTHER’S HOUSE, CHESTNUT HILL, Pennsylvania, 1962 -1964,

    Kiến trúc SƯ Venturi – Rauch

    Được tạo nên từ thứ ngôn ngữ kiến trúc dân gian nước Ý, các hình thức cổ điển như gờ chì, thức cột,… đã không được trích dẫn. Toàn bộ khôi nhà hiện lên đơn sơ giản dị đến khó tưởng tượng nổi rằng nó được một kiến trúc sư lành nghề thực hiện, nó giông như bất cứ một “ngôi nhà bình thường” được các “chủ nhân bình thường ■ của nó tạo nên. Một băng cửa sổ nhỏ hẹp được trổ thủng đến tận mép nhà, một khe nứt chẻ đôi cái cuốn vòng cung ra làm hai phần lại càng cho thây cái vẻ vô lý, thừa thãi trong “giải pháp” kiến tạo bất hợp lý và tăng thêm vẻ “ngờ ngệch” cho công trình. Một bôn mặt nhà là cái cửa sổ to tướng đưực đặt cạnh một ô của nhỏ xíu hình vuông được tiếp nối bởi một cửa ra vào hình vuông ở chính giữa, bên trên có một cuốn vòng cung được “vẽ” bằng vữa. Với lối tổ hợp nhiều thứ chẳng hề hòa nhập với nhau trên cùng một bề mặt, công trình như được cố ý tạo ra cái vẻ lờ đờ, buồn tẻ. Tuy thế nhưng toàn cục của nó vẫn thừa sức đem lại cho ta một cảm giác thân thiết, ưa nhìn chính đo sự “thiếu quy chình” của nó.

    GORDON WƯ HALL, BUTLER COLLEGE, Princeton, 1983,

    Kiến trúc sứ Venturi

    Những trích dẫn từ đề tài quen thuộc của lịch sử có thể nhận thây qua các mặt bằng hình bán nguyệt của các basilica (apse), các cuốn cửa sổ giông với cửa sổ trong nhà tắm của La Mã cổ đại, các bức tường dày Ốp gạch trần màu đỏ gợi lại kiến trúc thời Trung cổ,… Tất cả những hình thức kiến trúc này được thực hiện một cách khéo léo trong sự pha trộn với kỹ thuật và vật liệu hiện đại như thép, kính,… bằng một thủ pháp cố tình đảo ngược về mặt kỹ thuật xây dựng.

    CÔNG TRÌNH LES ECHELLES DU BAROQUE,

    Kiến trúc sư Ricardo Bofill

    Sự biến tấu đặc sắc những thành phần kiến trúc của một ngôi đền Hy Lạp – La Mã trong một công trình kiến trúc hiện đại với những yêu cầu khác biệt về mặt chức năng sử dụng, quy mô kỹ thuật và vật liệu mới đã ghi nhận một thành công đáng kể của tác giả. Công trình được thiết kế tuân theo tỷ lệ của kiến trúc cổ điển, các chi tiết đều được chắt lọc, xử lý kỹ càng và được biểu đạt bằng một ngôn ngữ nhẹ nhàng và trong sáng. Do thể hiện được tính hoành tráng cao, công trình này là một tác phẩm đẹp của kiên trúc Hậu Hiện đại, có một dáng vẻ trang trọng và dầy tính thẩm mỹ, đủ sức gựi lại tinh thần của chủ nghĩa cổ điển thế kỷ XVII ở châu Âu.

    BỆNH VIỆN BEZON,

    Kiến trúc sư Jean Nouvel

    Đây là một ví dụ nữa cho tính cực đoan của kiến trúc Hậu Hiện đại. Với quan niệm là ở bệnh viện, bệnh nhân sẽ luôn phải di chuyển, nên Ông đã đưa ra khái niệm “chuyền dịch”. Có thể nói rằng công trình này là một biểu hiện của kiến trúc kiểu “con vịt”, từ ý niệm thiết kế cho đến các chi tiết cả bên ưong lẫn bôn ngoài của nó đều được quy chiếu về hình dạng của một toa xe lửa, một chiếc tàu thủy hay chiếc xe ca.

    Ngoài những ví dụ nêu trên, trào lưu kiến trúc Hậu Hiện đại còn được ghi dâu bởi một số xu hướng biểu hiện khác khá kỳ dị như:

Có thể bạn quan tâm:

  • Kệ ti vi dep hiện đại

  • Gia sach học sinh

    • Một sô” công trình như cửa hiệu Retti Candle (1964-1965), cửa hiệu Jelwellery ở Vienna (1975) của kiến trúc sư Hans Hollein; Đồ án tham dự Biennal Venice (1980), Casting Center, Walt Disney World, Florida (1987 – 1989) của kiến trúc sư Robert Stern,… lại ưa theo đuổi những thủ pháp pha trộn táo tợn hơn. trong đó hoặc là sử dụng những biểu tượng có tính cách dung tục, những đề tài khêu gợi tính dục (voluptuous), thậm chí cố tình giễu cợt, công kích để thu hút sự chú ý của quần chúng.
    • Một xu hướng biểu hiện độc đáo khác nữa của kiến trúc Hậu Hiện đại là thủ pháp pha trộn những hình thức hình học trừu tượng kết hợp với sự bóp méo các chi tiết kiến trủc trong quá khứ như Disney Building, Florida (1989 – 1991) của kiến trúc sư
    • Các công trình như Casa Rotonda, Stabio (1979 – 1981) của kiến trúc sư Mario Botta, Face House, Kyoto(1974) của kiên trúc sư Yamasita có thể tạm gọi là xu hướng nhân hình hóa(anthropomorphize), vì trên mặt chính của những ngôi nhà này, các tác giả muốn gợi nên hình ảnh của một “gương mặt người” để làm gia tăng nhân tính cho kiến trúc của họ.

Bình luận trên Facebook