Phong Thủy bảo địa

Lưu Cơ có viết trong “Kham dư mạn hứng”: “phải biết rõ đường thập đạo, trước sau có núi che chắn, hai bên có núi chầu vào như hai tai ỏ bên đầu, như vậy mới lấy được đúng huyệt quý”. Trong nhà ỏ, giữa giếng trời ta vẽ hình chữ thập, tứ ứng là bốn bên tường. Nếu nhà nhiều lớp thì vẽ ở giữa hai lớp cửa, hoặc ở chính giữa phòng cao nhất sau đó đặt la bàn ở tâm đường chữ thập. Từ đó xác định 24 hướng sơn; xác định quan hệ giữa đông tứ, tây tứ, khán môn, chủ, táo để quyết định cát hay hung.

Dựa thế núi theo thế nước, non xanh nước biếc, quang cảnh hữu tình, ruộng vườn xanh tốt hòa hợp với con người thành một thể sống động

35. Cách cục nào trong Phong thuỷ học được gọi là “Phong thuỷ bảo địa”?

Năm yếu tô” lớn trong phong thuỷ học là long, huyệt, sa, thuỷ, hướng, cũng là 5 yếu tố quan trọng để cấu thành một nơi phong thuỷ bảo địa (nơi đất có‘phong thuỷ quý báu). Bản chất của vấn đề là khí, tìm long mạch, điểm huyệt, quan sát sa, tìm nước, định hướng mục đích chính là để tìm một nơi có cát khí thích hợp vối thân thể con người; tránh xa nơi sát khí có hại cho con người. Một nơi đất bảo địa không những chỉ bao gồm đầy đủ “tứ tượng” (gồm Chu Tước, Huyền Vũ, Thanh Long, Bạch Hổ gọi là tứ linh), mà còn cần xem xét đến long mạch, sa, minh đường, thuỷ khẩu, hưống. Sách “Dương tftich thập thư”viết: “Nơi ở của con người nên lấy đại địa sơn hà làm chủ, mạch khí đến ở mức lốn nhất, quan hệ đến hoạ phúc của con người”; “Nơi ở cần rộng phẳng, minh đường có sức chứa lốn, trưốc sau có nước bao bọc , trái phải có đường là rất quý”;

“Lại cần có thuỷ khẩu kín đáo’không nên quá nhỏ hẹp, minh đường gần sa phải rộng, sa gần minh đường không quá chật, đó là nói đại cục còn có rất nhiều cách đặc biệt khác”. Một mô hình bảo địa nói chung yêu cầu phía bắc có dãy núi kéo dãi, phía nam có khe nhỏ chân núi, hai bên có núi chầu vào hộ vệ, giữa có minh đường đi, địa thế rộng rãi, có dòng nước quanh co uốn lựợn. Đó là mảnh đất phong thuỷ đẹp lý tưởng. Đúng như Phật Ân nói: “Dựa vào núi nhấp nhô, cao thấp lô xô, như sống động, ở giữa có mạch, huyệt nổi nhô lên, long sa hổ sa trùng điệp, núi trong núi ngoài lớp lốp che chắn là nơi đất báu.”

Nhìn từ góc độ kiến trúc đô thị hiện đại cũng cần phải xét đến điều kiện môi trường và hệ thống sinh thái chung. Mỗi nơi đều có những đặc điểm riêng về địa tầng, cấu tạo khí hậu chất đất và thuỷ văn khác nhau. Chỉ có sự điều chỉnh tổng hợp các yếu tố địa lý môi trường mới khiến cho “khí” trong tổng thể môi trường thuận hoà sung mãn có sức sống, và từ đó tạo dựng một môi trường theo tiêu chuẩn Phong thuỷ bảo địa nói trên – một môi trường lí tưởng cho cuộc sông. Đốì vối mô hình dựa lưng vào núi, mặt nhìn hướng ra sông thường thấy của các thành phô” thị trấn làng mạc của Trung Quốc có một ý nghĩa sinh thái học điển hình. Giá trị khoa học ở đây là dựa lưng vào núi có thế dựa núi, tránh được gió lạnh mùa đông, quay mặt nhìn ra sông tiếp nhận gió mát trong mùa hè, lại có nguồn lợi về nước tưới, thuỷ lợi, nuôi trồng; địa thế hướng về Mặt Tròi tránh được lụt lội, cây cốì bao trùm màu xanh, giữ được nước đầu nguồn, lại là nguồn củi đốt. Những nhân tô” tự nhiên này hợp lại với nhau tạo thành môi trường tự nhiên hữu cơ đó cũng chính là mô hình Phong thuỷ bảo địa mà cổ nhân muôn đời tìm kiếm.

 

 

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Địa chỉ siêu thị showroom nội thất gia khánh diện tích 5000m2 lớn nhất Hà Nội