MỘT SỐ ĐẶC ĐIỂM TRONG SÁNG TÁC CỦA TADAO ANDO

1. MỘT SỐ ĐẶC ĐIỂM TRONG SÁNG TÁC CỦA TADAO ANDO

Sử dụng những hình thức hình học cỏa kiến trúc truyền thông

Mạng lưới thiết kế cơ bản của ông được lấy theo những bức tường giấy dán làm bằng khung gỗ di động, có dạng hình ô vuông hoặc kích thước chiếc chiếu “tatami” trong ngôi nhà cổ truyền Nhật Bản như là một đơn vị đo lường căn cứ vào diện tích làm cơ sở. Ông vận dụng những khôi bê tông cốt thép có kích thước 0,9 mét xl,8 mét để liến kết chúng lại với nhau tạo nên “sự tôn kính” đôi với hình học và mạng lưới. Đây cũng chính là điểm thể hiện rõ sự gặp gờ giữa các tính chất truyền thống với tính chất hiện đại ở cả hai khía cạnh “module hóa” cấu kiện và tính “ trừu tượng hình học”

Có thể bạn quan tâm:

  1. Thủ pháp “cắt cảnh”

Những công trình kiến trúc do Tadao Ando thiết kế, thường có những khoảng không mở ra bên ngoài một cách có dụng ý, và cảnh vật bên ngoài được người ta tiếp nhận từ chính những khoảng không này theo lối “cắt cảnh” trong kiến trúc Nhật Bản truyền thống.

  1. Khai thác yếu tô’ ánh sáng theo cách thức của văn hóa truyền thông

Sức mạnh trong ngôn ngữ kiến trúc của Tadao Ando chính là thủ pháp tung hứng giữa ánh sáng và bóng mờ, và những thay đổi của nhịp thời gian. Các kiến trúc sư Nhật Bản tổ hợp ánh sáng từ bôn trong bóng râm (không phải là bóng tô’i) theo quan niệm của triết học Viễn Đông, điều này trái ngược với cách mô tả của người phương Tây cho rằng sự xâu xa thì tồn tại trong bóng tối. Qua những yếu tố đó Ông muôn thể hiện sự hòa quyện, thống nhất tuyệt đối giữa con người với thiên nhiên, giữa công trình kiến trúc và khoảng không xung quanh nó. Đó chính là cách thức cảm thụ thiên nhiên mà người Nhật Bản thường ưa thích.

  1. Khai thác các đặc tính thẩm mỹ cua văn hóa truyền thông

Trong các công trình do Ando thiết kế, thủ pháp bố cục không gian thường bắt nguồn từ truyền thống thiết kế nhà ở và vườn kiểu Nhật Bản, đôi khi là từ nghệ thuật cắm hoa và hội họa truyền thống. Đó là nghệ thuật bô’ cục đi tìm sự cân bằng từ cái “phi đối xứng”, từ những “khoảng trông” (yohuku) trôn các tranh vẽ như những yếu tố để tạo sự cân bằng với khu vực tập trung đường nét, giếng như giữa ánh sáng và bóng tối. Điển hình nhất cho thủ pháp này là tác phẩm “Nhà ĩhờ trên mặt nước” ở Tomamu, Hokkaido.

Trong tác phẩm “Ngôi nhà của Koshino” ở Okasa, cái sân có bậc được tạo thành giữa hai khối tích nhà như một tấm khăn trải lên một nơi có địa hình dốc, là sự mô tả một cách tượng trưng cho cảnh thiên nhiên thực sự của vùng này.

Tadao Ando đà lý giải về cách bô” trì bậc thang ưên các mái của Bảo tàng Chikatsu – Asuka ở Okasa như sau: “Ở Bảo tàng Chikatsu rất cần phải đi dạo ở bên ngoài. Cuộc đi dạo đó với các bậc thang lớn giúp cho du khách có ý thức được về thể xác của mình. Với các bậc thang khổng lồ ở trên mái, sẽ tạo nên một cảm giác lự lùng khi người ta đi theo một cầu thang không dần tới đâu cả”. Thủ pháp xử lý không gian này là một trong những phương cách thể hiện tính chất “ Ưa thích tính trông tra/, bâ’t định” trong quan niệm thẩm mỳ của người Nhật.

Nhiều tòa nhà của Ando thể hiện sự cố tình khép kín, đỏng kín với không gian bên ngoài, chúng cổ rất ít hoặc không có cửa sổ. Các cửa sổ này lại chĩ trông ra một phần của phong cảnh bên ngoài, ít khi trông thấy toàn bộ cảnh vật, sự ẩn khuất ồ đây là để dành cho tưởng tượng. Đó chính là sự khai thác tính ưa thích sự “ẩnìốnh” để thưởng thức thiên nhiên theo cách thức của người Nhật Bản, vẻ đẹp của cồng trình biểu hiện cho “sự tô điểm cái nhìn thoáng qua” như Ando chù trương.

Tadao Ando đã dựa trên kết câu gỗ truyền thông Nhật Bản để sáng tạo nên cách thức sử dụng bê tông rất độc đáo, theo phong cách riêng cỏa mình. Bê tông của Ông thường để trân, nhẩn thín và có những lồ đinh đều đặn đưực chừa sẵn. Ngoài ra, Tadao Ando cũng ưa thích sử dụng các vật liệu truyền thống như gạch, đá, gỗ,… dưới những hình thức giản dị, mộc mạc đốn gần như “ đơn bạc” này của chất liệu, ông đã khéo léo gạn lọc trong xử lý để thể hiện sự tinh tế của óc thẩm mỹ Nhật Bản.

VĂN PHÒNG QUỐC TẾ YAMATO, Tokyo, 1987

Công trình được thiết kế như một khối núi đồ sộ đang xô đẩy lẫn nhau, toàn bộ công ừình là một sự pha trộn nhiều motif hình thức khác nhau, thể hiện sự cùng tồn tại của chúng trong một khung cảnh mới.

TOÀ NHÀ UMEDA, Osaka, 1993

Có thể bạn quan tâm:

Hiroshi Hara đã cô’ gắng đổ diễn dịch những mối liên hệ phức tạp của ý thức con người và thực tại, giữa cái hư ảo với cái hiện tồn. Khi ỏ trong công trình của ông, người ta cảm thây quen thuộc như ở nhà, chủ ý của ông là làm người ta cảm thây trong công trình kiến trúc – tự nhiên – ý thức con người ở trong trạng thái cộng sinh hài hòa. Đặc biệt là trong các công trình quy mô lớn như Toà nhà Umeda (1993) ở Osaka, Ga xe lửa ở Tokyo đã được ông thiết kế theo nguyên lý này.

Bình luận trên Facebook