“Khí luận” trong Phong thuỷ học

“Khí luận” trong Phong thuỷ học là gì?

Theo sách “Tấn thư” ghi chép lại thì Quách Phác đã đưa ra “Âm dương vọng khí luận” (Lý luận về khí âm dương), từ đó ta biết học thuyết phong thuỷ đã sử dụng lý luận về khí từ thòi Nguỵ – Tấn. Khí luận cho rằng núi sông quanh co, che chắn là điều kiện đầy đủ về khí, ánh sáng, nưốc. Trong đó tụ khí là nhân tổ’ có tính quyết định trong phong thuỷ. Sự hưng thịnh hay suy vong của vạn vật đều do sự tác dụng chủ đạo của khí. Khí ở đây là không khí môi trường (khí trường), lưu thông hay tụ lại khí được chia thành khí vận và khí thế. Khí vận chủ về sự đóng mở, khí thế chủ về xác định tính chất địa hình sơn thuỷ. Nhà phong thuỷ từng nói: “Có đất rồi còn phải chờ đúng người mới táng, gặp người rồi còn phải chờ đúng giờ mới chôn”.

Có thể bạn quan tâm:

Đó là nói về khí vận. “Nếu biết xem bằng mắt thường mà thấu hiểu tính chất thì đứng đầu thiên hạ”. Đó là nói về khí thế. Địa vận thay đổi và biến thiên theo thời gian, thiên khí cũng thay đổi theo. Thiên vận thì thay đổi tuỳ theo sự di chuyển của tinh tú, dẫn đến địa khí cũng biến thiên tương ứng theo. Vì vậy nên nói: “Thiên khí chuyển động ở trên, người tuỳ ứng theo, người vận động ở bên dưới cũng làm thiên khí thay đổi theo”. Do vậy vận khí của vũ trụ có ảnh hưởng tương ứng vối trời, đất và con người. Mỗi một sự di chuyển vận động đều kéo theo sự thay đổi tương ứng của khí. Đó là nhân tố quan trọng mà những người làm việc ở lĩnh vực nhìn nhận, xem xét quy luật biến thiên của vũ trụ và con người phải thấu hiểu. Đó cũng chính là căn bản của thuyết Khí luận.

Tại sao nói “Khí luận” là lý luận quan trọng trong Phong thuỷ học?

Bất kê chọn điều kiện địa hình nào, mục đích cuối cùng của người xưa là nhằm tụ khí vào huyệt. Cho nên Quách Phác nói: “An táng là để đón nguồn sinh khí”. Tụ khí thì may mắn, tốt lành tạo nên phú quý, mất khí thì hung ương, suy bại, nghèo nàn. Tụ khí là vấn đề then chốt
trong phong thuỷ. Phạm Nghi Tân người đời Thanh nói: “Nếu không có nước thì gió thổi tan mất khí, có nước thế khí được giữ lại mà không có gió. Nước là thuỷ, gió là phong, nên gọi là phong thuỷ, chủ yếu là phải có nước và phải chắn được gió”.
Sự xuất hiện của khí luận khiến phong thuỷ học đạt đến cao độ về sự hợp nhất giữa con người và vạn vật trong vũ trụ. Đồng thời khiến cho các nhà phong thuỷ hiểủ rằng con người chỉ là một bộ phận của tự nhiên, từ đó mối có thể tìm được sự hài hoà hợp nhất giữa con người và vũ trụ. Do đó Khí luận trở thành trụ cột trong hệ thông lý luận của phong thuỷ học.

Giải thích từ “Âm dương” như thế nào?

Âm dương xuất hiện sớm nhất trong “Kinh thi”, trong đó có câu: “Cắm cây tiêu trên đồi, xem xét về âm dương”; về sau các nhà phong thuỷ coi hai câu này là nơi xuất hiện khái niệm âm dương. Tục truyền gọi nhà phong thuỷ là thầy âm dương. Đó cũng là diễn tả phương pháp xem phương hướng xa xưa nhất, về sau các sách vở viết về âm dương càng ngày càng phong phú hơn. Như trong sách Chu Dịch viết “một âm, một dương gọi là đạo”, “âm dương bất trắc gọi là thần” … Hứa

Thận đòi Đông Hán viết sách ‘Thuyết văn giải tự’ có đoạn:

“Âm là mò tối là phía Nam của thuỷ, phía Bắc của sơn”;

Dương là cao, sáng”. Lưu Hy giải thích: “Âm là sự hun đúc, sinh khí ở bên trong, dương là sự biểu hiện, sinh khí phát triên ở bên ngoài”.

Có thể bạn quan tâm:

Từ thòi tổ tiên người Trung Quốc qua thực tiễn cuộc sống sáng tạo ra hệ thống tư duy lý luận về “âm dương” áp dụng rộng rãi trong khoa học kỹ thuật thời cổ đại, đặc biệt là Y học và Phong thuỷ học.

Tại sao Phong thuỷ học chịu ảnh hưởng của “Học thuyết âm dương”?

Trước khi trả lời câu hỏi này chúng ta cần xét đến quy luật âm dương. Âm dương hỗ căn tức là quy luật vạn vật và hiện tượng luận dựa vào nhau, cùng tồn tại cùng tác dụng qua lại lẫn nhau trong cùng một hệ thông, một bản thể. Mỗi một phía của âm dương đều là tiền đề tồn tại cho phía kia. Có nghĩa là nếu không có âm thì dương không tồn tại và ngược lại. Sự đối lập của âm dương tức là chỉ vận vật, hiện tượng luôn tồn tại sự tương phản về thuộc tính, tồn tại trong sự đối lập của hai phương diện âm dương. Ví dụ: điện có hai cực, từ trường có hai chiều, vật thể có mặt trái mặt phải,… âm dương chuyển hoá là chỉ hai thuộc tính đôì lập của muôn vật và hiện tượng luôn cân bằng trong các động thái, cái này sinh ra cái kia mất đi, cái này tiến, cái kia lùi… trong một điều kiện nhất định chuyển hoá theo hướng đốĩ lập.

 

Bình luận trên Facebook