HÃY DÀNH THỜI GIAN CHO NHỮNG VIỆC Ý NGHĨA HƠN

1. HÃY DÀNH THỜI GIAN CHO NHỮNG VIỆC Ý NGHĨA HƠN

Dây là phần mở rộng cùa chương sáu, nhắc lại rằng: Bạn không thể làm mọi việc. Một khi có con, bạn không chi làm mọi việc, bạn còn không thê làm theo cách mà bạn vẫn làm trước đó. Nói cách khác, một khi lập gia đình, đừng có mong được mải mê làm việc, làm bất cứ việc gì, đi bất cứ đâu như trước. Bởi vì nếu làm thế, con cái bạn sẽ chịu thiệt thòi – và tin tôi đi, nếu bạn nghT rằng con cái mình chịu thiệt thòi, mặc cám tội lồi sẽ làm cho công việc của bạn thiệt hại theo.

Tôi đà chờ rất lâu mới lập gia dinh, sinh con gái đầu lòng năm ba mươi tư tuồi. Nói thật với các bạn nhé, trong chuyện nuôi dạy con cái, tôi cùng ngờ nghệch y như trong chuyện làm tin tức hồi còn ở dài Philadenphia. Thực ra, nuôi nấng con cái hóa ra là thách thức lớn hon nhiều so với bât cứ thách thức nào khác trong nghề phóng viên.

Thòi kỳ tôi sinh con cùng là lúc tôi đang yêu thích công việc của mình. Tôi tự hào răng, sau khi bị đuôi /hủy chương trình/bị gạt bo khỏi vị trí nôi bật ở Bán tin sáng CBS ba năm trước, tôi dã dựng lại dược hình ảnh cùa mình trên một mạng truyền hình khác. Hai buôi phát tin tức NBC hàng tuần do tôi diêu phối khiến tôi phải làm việc cật lực mới duy trì được.

Ai cùng báo lịch làm việc của tôi thật điên rồ, nhưng với tôi thì không. Tôi đang hạnh phúc tuyệt trân. Tôi điều phôi cả tin tức cuối ngày phát ở New York, cá Chù nhật ngày nay phát ở Washington DC. Không den nỗi tệ, bạn nói thế chứ gì? Đúng dây, thứ sáu tôi di từ LA den NY, di DC vào khuya thứ bảy, rồi lại trở về bò tây vào chủ nhật. Tôi thích tốc độ. Tôi thích tới tận hiện trường thực hiện chương trình, phong vân những người như Cori Aquino, Fidel Castro, Vua Hussein. Tôi thích di chuyên, thích điều phôi chương trình. Tôi thích những người cùng cộng tác, thích sự thách thức cùa công việc và tằm cờ mà tôi dã dạt tói. Đó là kết quả cùa nhiều năm làm việc vắt vá.

Vì thế, khi có mang, tôi hoàn toàn mong rằng, tôi sè tiếp tục xuất hiện trên cả hai chương trình mà tôi điều phối, bơi tôi không thê hình dung khác đi được. À dứng, chắc chắn là tôi phải giảm nhịp dộ xuống một chút, nhưng chẳng phái là tôi dã nói rằng tôi có thê/phài có khả nãng làm mọi việc đó sao? Tỏi không cho rằng mình sẽ bò bứt di bất cứ việc gì. ( Đó là lý do tại sao tôi nghĩ rằng, đê một cái xô bên cạnh bàn điều phối đồ phòng những cơn buồn nôn buối sáng là hoàn toàn tự nhiên. Hoặc đâm bò vào nhà vệ sinh đê ói trong khi phát quảng cáo, rồi đua trở lại bàn điều phối kịp lúc để mỉm cười nói “ Chào mừng quý vị đã quay lại với chưưng trình Chủ nhật ngày nay”). Thậm chí, có lằn tôi trà lời phỏng vấn một tờ báo hoi tôi về sự đối lập giìra nghĩa vụ với gia đình và công việc thế này, tôi là một tín đô trung thành, một người sùng dạo…tôi tin rằng Chúa trông nom mọi việc, và tin rằng tôi có khá năng hoàn thành tốt cá hai”. Bây giờ viết lại, tôi không thể tin dược mình lại ngu dốt dến thế. Hay có lẽ dùng từ “ngạo mạn” thì dúng hơn- hoàn toàn tin chao rằng cái tôi muốn là cái Chúa muốn dành cho tôi.

Thực tố bẳt đầu hiện ra khi lằn đầu ở nhà giữ con. Tôi yêu thương con bé tha thiết và không thê hình dung dược chuyện phái xa nó một giây phút nào. Nhưng ngay cả như thế, lúc dâu, tôi vẫn bám chặt lấy những mong đợi phi thực tế của mình, dùng phần lớn thời gian nghi sanh dể cô tinh xem, làm cách nào xoay xở kết hợp trông con với đi lại và làm việc. Tôi biết chẳc là có thể tính ra, nhưng khi nhìn quanh tìm những tấm gương để noi theo thì chẳng thấy gì hết. Dù không thể nhận công việc điều phối bán tin sáng, cái công việc dòi hỏi phải di lại vất vả, vẫn còn vài việc làm tin của hàng hình như thích hợp với việc nuôi dạy con cái. Còn những tấm gương mẫu mực đâu cả rồi? Có nhiều phụ nừ thành đạt trước tôi phải hết sức chuyên tâm mới tiến lên được trong cái ngành do nam giới thong trị này. Một số vần sống độc thân. Sô thì li dị. Sô thì không có con. Nhiêu năm sau, một nừ phóng viên tin tức thuộc hàng dính cao cho tôi biết, chị vần cám thây có lỗi vì dã hy sinh chuyện nuôi dạy con cái cho việc tạo dựng sự nghiệp.

Và còn thêm một sức ép khác nừa. Chồng tôi nói rõ rằng, anh không hề muốn sống ở New York, là nơi hoạt động chính của NBC. Sự nghiệp của anh lớn hơn của tôi nhiều, và nó nằm ở LA kia. Vậy là tôi ở lại dây với cô cơn gái xinh dẹp, người đàn ông tôi mà tôi yêu sống ở California, công việc mà tôi thích nằm ờ New York và Washington, những sự kiện mà tôi muôn theo đuổi nằm ở khẳp mọi nơi.

Thế là tôi quay lại làm việc, vờ như không có gì thay dồi hết, vần di chuyển như cuồng, con tôi tích dược cá dống thè lên máy bay. Nhưng cùng chằng cần nhiều thời gian dê nhận ra rằng, tôi dang tự lừa mình. Chẳng có việc nào nên hồn – cả làm mẹ lẫn làm việc, hễ làm việc này, tôi lại thay lo lắng và thấy có lồi với việc kia. Phải hy sinh một thứ thôi. Tôi cố thuyết phục lành dạo cho phép tôi diều phôi ít nhất một chương trình ở LA. “Không cách nào”, họ nói. Tôi vê nhà, ngồi khóc vì vờ mộng, trên hết, lời khuyên của những người xung quanh lại càng làm tôi rối thêm. Người thì khuyên tôi nên nghi việc ở nhà nuôi con. May cho tôi, dó chi là sự lựa chọn vê tài chinh, không phải về tình cảm. người khác lại khuyên nên ở lại làm việc, mọi cái rồi cùng tự trôi qua thôi, vì tôi là người thật tài giòi, xứng dáng dược hưởng những gì mình muốn. Nhưng mọi cái hoàn toàn không diễn ra dúng như thế.

R ốt cuộc, tôi đến gặp lành đạo hàng trình bày cái thế tiến thoái lường nan của mình. Tôi bào ông ta, tôi không thể cùng một lúc vừa điều phoi hai chương trình ở mức tôi từng làm, vừa nuôi con, vừa duy trì cuộc hôn nhân của mình. Nhưng tôi vẫn không muốn mất tất cả nhìrng gì dã làm dược, ông ta hiểu, nhưng cùng nói rỏ rằng tôi phải lựa chọn. Ông ta bảo, nếu tôi chọn bỏ việc điều phối, những cơ hội khác chắc chắn lại đến thôi. Mặc dù ông ta là người chính trực, nhưng trong ngành tin tức truyền hình, một lời hứa kiểu như thê cùng có nghĩa như không. Nhưng tôi thì dang ở giừa ngã ba dường, với một nồi buồn ghê gớm, tôi chia tay chương trình ở Bờ Đỏng, cả hai. Và dĩ nhiên, chỉ năm phút sau ghê diều phôi dã được bỏ khuyêt. cồ máy tin tức truyền hình vẫn tiếp tục vận hành, còn tôi thì về nhà ở Los Angeles.

Ước gì tôi có thể nói với các bạn rằng tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Thực ra thì tôi cảm thấy giống như thất bại thêm lan nữa- thật thất vọng, vì không có khá nãng tính toán làm sao dê có mọi thứ. Thật ra, tôi vẫn được hãng thuê làm các chương trình dặc biệt, nhưng dà mất đi cơ sở quyền lực cùa mình là các chương trình riêng hàng tuần, tôi trở lại làm phóng viên, trở lại vị trí số không. Khi nói vị trí sô không, tôi biết mình hơi bi kịch hỏa vấn đề. Tôi biết, rớt xuông dáy có nghTa là bị quăng ra dường, không nghê nghiệp, không có gì dể nuôi con cơ. Tôi biết có hàng triệu phụ nữ thực sự ở trong nhìrng hoàn cảnh thảm khỏe, mà chỉ có thê dựa vào chính bàn thân họ. Thật ra tôi dà di tìm những câu chuyện về các phụ nữ có con bị rơi xuống tận đáy xà hội mà vẫn tự vươn lên. Tôi khâm phục họ, và học lấy lòng dùng cảm và sức mạnh của họ.

Bây gi ờ nhìn lại, tôi ước gì dà không làng phi nhiều cảm giác có lỗi và nước mắt dên thế vì sự lựa chọn thực ra là của chinh tôi. Tôi chinh là người dã chọn dành hầu hết thời gian cho con cái và chỉ làm việc bán thời gian cho NBC. Đó chính là diêu tôi vần làm hiện nay. Tôi diêu phối và làm một sô mẩu tin cho chương trình Dateline hàng năm. Lãnh dạo ở New Yơrk cùng tôi tìm các chủ dề không cần phải di lại nhiều quá, để tôi có thể tự thuyết phục rằng, thời gian phái xa con cũng đáng giá. Tôi diêu phôi và làm các phóng sự đặc biệt riêng ít nhất mồi năm hai lần, như chương trình một giờ về bốn phụ nừ ở Wisconsin cô gắng Uiôi không lãnh tiền trợ câp xã hội nừa, mà laơ di tìm việc làm. Tôi vô cùng may mắn dược góp phân dưa nhưng tin tức dặc biệt: các hội nghị, các cuộc bầu cử, đại hội Olympic, lễ nhậm chức, và, phải rồi, cà những phiên tòa quan trọng, vừa làm tất cả nhìrng việc dó, tôi vừa tha hồ tự do thoải mái, chỉ đen trường quay khi nào cằn thiết.

Nhớ lại lúc dàn xếp việc này với NBC hơn một thập kỷ trước, tôi biết vần chưa có ai khác làm việc bán thời gian qua mạng máy tính ở nhà. Và lãnh đạo hàng lo rằng, nếu họ mơ cánh cửa ấy cho tôi, thì những người khác cùng sẽ muôn làm như vậy. nhưng khi đó, tôi đà nai lưng ra ở chương trình tin truyền hình suôt mười ba năm, dôi khi bày ngày một tuân, hai mươi bôn giò một ngày. Không có chồ nào mà tôi không di phỏng vân, không có sự phân công nào mà tôi từ chỏi. Vì vậy, khi tôi nói tôi muôn dàn dựng các sự kiện và làm việc ở nhà càng nhiều càng tốt, họ biết tôi không định lén ra bài biển Malibu tấm nắng, rõ ràng tôi muốn tiếp tục nai lưng làm việc, nhưng chi là bán thời gian, vừa nuôi dạy cho cái và chăm sóc gia dinh. Mà họ cùng tính rồi, nếu công việc không nên hồn, họ vần có thể sa thái tôi.

Tôi may mắn tói cở nào nhi? May mắn lắm. Tôi dù khả năng tài chinh dể có thể bỏ bót công việc, tôi còn có nhìrng ông chù thấu hiểu những ưu tiên của tôi, sẵn lòng cộng tác với tôi đê duy trì cuộc sông gia đình lành mạnh, vừng chắc mà tôi muôn. Mặc dù vậy, khi quyết định như thê, tôi vần thấy thật băn khoăn, mặc cám. Giá tôi biết trước là chỉ một thập ký sau thôi, có biết bao người sẽ làm việc ở nhà, hẳn tôi sẽ khóc ít hon và ít thấy cô đơn hon. Có lẽ vẫn không bớt mặc cảm hon. Cho tới hôm nay, tôi vẫn đau vì cảm giác có lồi rằng, có cơ hội đê hết tâm trí lo cho con cái, mà vẫn cứ cô làm cái nghề có trị số OC tan cao này. Tôi biết, tôi có dược dôi chút quyền lực và ánh hường có thể giúp tôi tiến lên, là nhờ làm việc lâu dài và vất vá. Nếu hồi mói bắt dẫu ở Philadenphia hay Baltimore mà tôi có bốn đứa con thì sao nhi, thôi đừng nhắc nừa.

Phái nói rằng, tôi còn hon cả biết ơn nhừng phụ nìrđi tnrớc tôi đà phá vờ các rào cản. tôi dám chắc mình không thê làm việc bán thòi gian và nuôi dạy con cái, nếu những phụ nừ di trước không nai lưng ra làm việc để chứng minh rằng họ có thê dua tài, rằng họ xứng đáng với sự đầu tư cùa công ty. Chúng tôi xứng đáng được điều tiết các nhu cằu của mình. Lựa chọn cùa mồi người đều khác nhau. Bạn phải thấy ra cái mình cần, sao cho có thề nhìn vào gương và cảm Uiấy dễ chịu với con người mà bạn nhìn thấy trong dó. Và bạn phái trung thực về những điều bạn sẵn sàng từ bỏ. Lựa chọn của tôi là được theo đuổi quyết tâm cùa mình và dược ở nhà nhiều hon. Tôi biêt minh tôt số không tương được, nếu bản năng cùa tôi bảo tôi phải làm việc toàn bộ thòi gian, chắc tôi sẽ tìm mọi cách đê làm được điều đó. Ngày nay, tôi biết đầy phụ nừ không chi có con, mà còn làm việc hon bôn mươi giò mỗi tuần. Hôn nhân của họ tốt dẹp, con cái họ thành dạt, cả sự nghiệp cùa họ cũng thế. Tôi hoan nghênh họ. Có điều dó không phải là tôi.

Có đù kiểu mẹ tốt. Hãy suy nghĩ về kiều cha mẹ mà bạn muốn làm, và đừng có so sánh bán thân với bất kỳ ai khác. Tôi dã phải tự trò chuyện với chính mình, cái gì làm tôi thấy tệ hom: con cái tôi nói: “Mẹ chảng bao giờ giúp con làm bài tập! Mẹ chăng bao giờ ở gằn con!” Hay “Diane Sawyer giành được cuộc phong van Boris Yeltsin?” Dôi với tôi, điều thứ nhất tộ hơn, vì tôi không chịu dược mặc cám tội lỗi nếu con tôi nói như vậy. ( Hiện giờ tôi dang ở bên con suốt ngày, và chúng vần dùng kiêu nói ấy dê lôi kéo sự chú V của tôi. Nhưng diêu khác biệt là, tôi dê mặc cho chúng xoay mình, vì tôi biêt đỏ không phái là sự thật. Nếu là thật, chắc tôi không thể chịu nồi mặc cảm có lồi. A, tiện thể, tôi xin tự phụ mà nói rằng, tôi vẫn giành được cuộc phong vấn Yeltsin, chăng liên quan gì tới chuyện tôi dành thời gian cho con cái nhiều hay ít).

Dù sao, m ặc cám tội lỗi vẫn là do bàn năng cho tôi biết, nên tôi ra sức thu xếp cuộc sống tránh xa nó. Tôi thấy phải giành cho con cái một số sự chú ý và đe tâm nào đỏ, và nếu làm ít hơn thế, tôi cảm thấy thật tồi tệ. Bây giờ thế giới cùa tôi cuốn quanh các chương trình học, những tồn thương, buon bực của các con. Tôi phải tìm hiểu chuyện gì dang xảy ra ở tnrờng, bài tập về nhà ra sao, là bạn tôt thì nên làm gì, và lũ oát con thường ganh đua với nhau như thế nào. Vợ chông tôi đưa các con đi học, đón chúng, và đi lại như con thoi giữ các lớp nào bỏng đá, nào khiêu vũ, nào các cuộc thi đâu và hẹn gặp bác sỹ. Nhưng tôi rât sung sướng dược biết, nêu chúng tôi không thê làm hết, dịch vụ chăm sóc trè sỗ giúp theo nhu câu.

Tin tức liên quan

  1. Làm thế nào phân biệt được “Bốn mệnh đông tây”?

  2. SỐ ĐO VÀ TỈ LỆ TRONG PHONG THỦY

  3. THUẬT BÀNG MÔN TÀ

  4. Người làm nghề thẩm mỹ cắt tóc nên bố trí phòng làm việc như thế nào?

  5. Tính chốt và vật phẩm đại diện của Ngũ Hoàng liêm trinh là gì?

  6. Nguyên liệu và dụng cụ thư phù bản thân dả là thảo dược Trung y

  7. Tại sao lại treo hình con dơi trong nhà?

  8. Cách Trộn vữa bằng đá thủ công

  9. Ghế sofa nhập khẩu châu Âu: 7 điểm làm nên sự khác biệt

  10. Cách thức chọn và bố trí bàn trà trong phòng khách như thế nào?

  11. Bàn học cho bé 6 tuổi – Kích thước chuẩn – Chống cận thị

  12. Từ đó bổ sung lòng tự tin, ý chí trước kỳ phỏng vấn hoặc kỳ thi.

  13. Các loại cần trục trong xây dựng

  14. Nên chọn điện thoại di động như thế nào để có lợi cho sức khoẻ?

  15. Tại sao chó lại là động vật được yêu quý nhất trong gia đình?

Sản phẩm hot

  1. GIƯỜNG NGỦ GỖ CAO CẤP BH901AL

  2. Bàn ăn 1m6 tân cổ điển gỗ Sồi cao cấp G8801BA1.6

  3. Giường ngủ 1m5 ấm áp gỗ công nghiệp HĐ220AS

  4. BÀN TRÀ MẶT ĐÁ PHÒNG KHÁCH 1M3 NHẬP KHẨU HC5707-2

  5. Bộ sofa tân cổ điển nỉ ba băng rời sang trọng cho phòng khách 1703SF

  6. Ghế gỗ cao cấp Y172

  7. Sofa đa năng – Sofa giường SF161-7

  8. GIƯỜNG NGỦ CAO CẤP HIỆN ĐẠI 3321AL

  9. Tủ áo 4 cánh sang trọng HĐ908BD4

  10. Táp đầu giường tiện dụng KH510B

  11. Bàn học góc mặt cười gỗ công nghiệp H830-4

  12. Bàn ăn 1m4 kính cường lực màu đen sang trọng RS-289T1m4

  13. SOFA DA BÒ 2 BĂNG GÓC PHẢI MÀU ĐEN SANG TRỌNG 9194D-SF

  14. Bộ phòng ngủ gỗ tự nhiên tân cổ điển Châu Âu KH3020

  15. Kệ tivi 2m4 phong cách cổ điển KH3028K2.4

 

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Địa chỉ siêu thị showroom nội thất gia khánh diện tích 5000m2 lớn nhất Hà Nội